Sat, 07 / 2017 4:07 am | Admin

Đi là để gom yêu thương mang về

Khi tiếng ù ù vang vọng bên tai, tôi mở mắt ra nhìn ngoài khung cửa sổ. Tôi cứ tưởng mình đang trên con tàu lướt vào vũ trụ bao la, ngoài kia trời xanh trong quá, mây trắng ngập ngừng trôi…con gái nhỏ chín tháng tuổi của tôi mắt nhìn chăm chú. Đây là chuyến bay đầu tiên trong đời cô bé, chuyến bay mở đầu hành trình đến vùng đất lạ đầu tiên của hai mẹ con.
Khi gần đến Manila tôi thấy bức tranh tuyệt đẹp bên dưới là biển xanh trong vắt, là những hàng cây khoe mình trong cái nắng rực rỡ của vùng nhiệt đới. Mùa hè ở đảo quốc này đã bắt đầu trong tôi vào cái lúc tôi ẵm bé con của mình lướt qua cổng an ninh sân bay, khi tiếng giày và bánh xe vali gõ nhịp yêu thương trên đường phố yên bình. Tôi nhớ đến câu chuyện mẹ kể về những ngọn đồi chocolate ngày còn bé, về hòn đảo Cebu đầy hoang dại, về hòn đảo thiên đường Batan hay vùng đất Masbate đầy ắp những câu chuyện cổ xưa…Mẹ đã kể rất nhiều về đảo quốc này đến nỗi tôi cứ mang theo ước mơ từ thời niên thiếu cho đến tận bây giờ mới thực hiện được chuyến hành trình trong mơ ấy của mình.

Tôi đã từng tự hỏi bản thân mình thực sự muốn gì trong cuộc sống xô bồ của hôm nay, tôi cũng từng rất sợ hãi trước sự đổi thay của thời cuộc, tôi cứ thu mình lại lặng lẽ cho đến khi con gái nhỏ đến khuấy động cuộc sổng tẻ nhạt của tôi. Tôi thấy mình mạnh mẽ hơn, thấy mình can đảm hơn và can đảm bước qua thời tuổi trẻ nông nổi đầy sai lầm để trở thành một người chín chắn hơn đơn giản vì giờ tôi không chỉ một mình mà còn là một người mẹ.
Là một người mẹ tôi muốn con gái mình có những dấu ấn trong cuộc đời bé, bé được đi đây đi đó trong khả năng của tôi, tôi sẽ dạy con gái bước ra nhìn thế giới rộng lớn để bé tự tin dạn dĩ hơn không nhút nhát như tôi ngày còn nhỏ. Tôi sẽ dạy con gái về ước mơ, về những hành trình bất tận, về những vùng đất nên đến trong đời, về những câu chuyện bên ngoài đất mẹ để yêu để thương.
Để thực hiện điều mình nghĩ không phải chuyện dễ dàng, trước là vấp sự phản đối của mọi người về việc bé còn nhỏ vậy đâu đi xa được, rồi việc sẽ có vấn đề này hay vấn đề khác xảy ra trong chuyến đi và cả sự do dự của bản thân mình nữa…Thật may khi tôi có sự cổ vũ của chồng mình, anh khuyến khích tôi thực hiện chuyến đi đó, anh đã tiếp thêm sự tự tin cho tôi anh bảo chuyến đi này sẽ rất thú vị và đáng ghi nhớ của hai mẹ con. Vậy là gạt hết trở ngại hai mẹ con lên đường thôi.

 Ở Philippine tôi đã di chuyển từ máy bay, xe Jeepney, xe đạp, đi bộ…mỗi chặng đi đều vô cùng đáng nhớ. Tôi đã đến những vùng đất nhỏ xinh mình yêu, tận mắt chiêm ngưỡng những điều từng đọc qua sách, chợt nghĩ lỡ sau này mình nhớ nhớ quên quên thì kỷ niệm ngọt ngào mình lưu giữ trong tim cứ trở về nhớ nhớ thương thương thật tuyệt biết bao. Bước ra ngoài mới thấy mình thật nhỏ bé, thế giới cả bảy tỉ người mỗi vùng đất đều ăm ắp những câu chuyện kể, và học được thật nhiều bài học từ những người bạn mới, những câu chào thân thương như ở nhà, những nụ cười thân thiện từ người lạ, những cái vẫy tay lướt qua trong đời chẳng hẹn ngày gặp lại làm lòng lữ khách rưng rưng lạ. Từng ngọn cây chiếc lá đều đáng để ngắm nhìn mà nhiều khi vì cuộc sống vội vã mình cứ vô tình lướt qua chẳng mấy khi chú ý, chỉ có khi đi đâu đó dẹp bỏ hết những muộn phiền ở lại lòng thảnh thơi lại ngắm lại yêu, cứ mặc tâm trí đi rong theo cách nó muốn, cứ hít căng lồng ngực ngọn gió mang mùi mặn biển khơi chợt thấy giận bản thân mình sao bao lâu nay cứ ngó lơ những điều tốt đẹp đến thế. Con gái cứ ngồi ngoan trong xe đẩy mắt ngơ ngác nhìn xung quanh và miệng ê a những điều chỉ mình bé hiểu, thỉnh thoảng lại cười rộ lên ra chiều hiểu biết lắm. Đi mới mấy ngày mà bé dạn dĩ hơn hẳn, đã không khóc khi gặp những ánh nhìn của người lạ, đã biết nhoẻn cười khi ai vẫy tay… Điều nhỏ xíu vậy thôi mà tự dưng tôi thấy con đường sáng nay sao rực rỡ quá, chuyến đi đó sao ý nghĩa thật nhiều.
Có đi nhiều mới thấy cuộc sống là hành trình dài bất tận, thời gian như chuyến tàu lỡ làng đã qua rồi sẽ không thể nào quay trở lại. Tôi thấy người công nhân dưới nắng đang dọn dẹp sạch sẽ cho phố phường. Tôi thấy cô gái nhỏ thì thầm bên tai mẹ. Tôi thấy người ta yên lặng chờ đợi xếp hàng để vào quán ăn nhỏ. Phố đông nhưng gọn gàng sạch sẽ. Trong công viên, nhà thờ mọi người đều lặng lẽ nói rì rầm nhỏ xíu vừa đủ nghe…Những điều bé xíu xiu vậy mà khiến tôi thấy lòng bình yên lạ.
Đó là chuyến đi đáng nhớ của riêng tôi, tự hứa với lòng hai mẹ con sẽ còn đi thêm nhiều chuyến nữa, đến những vùng đất mới, làm dày hơn quyển sách trải nghiệm của riêng mình nhưng tôi sẽ không bao giờ quên chuyến đi đầu tiên ấy. Chuyến đi làm tôi hạnh phúc để rồi giờ đây khi quăng mình vào cuộc sống thường nhật, tôi đã thôi thở than cuộc sống thế này hay thế khác, tự thấy đời mình còn nhiều điều muốn làm, còn nhiều chuyến đi đang được hun đúc trong tim. Đi để học thêm bao điều yêu dấu, đi là để gom yêu thương mang về!

Nguồn: http://hanhtrinhyeuthuong.thanhnien.vn/bai-du-thi/chuyen-di-mua-he/

Dịch vụ: săn vé máy bay giá rẻ

Công Ty TNHH TMDV Điện Tử Khuyến Mãi Xanh

Địa chỉ: A17, Thủ Khoa Huân – Phan Thiết – Bình Thuận.
– MST: 3401147005
– Ngày cấp: 14/04/2017
Email nhận phản hồi: Email: sanvembonline@gmail.com

Comments

comments

Bài viết cùng chuyên mục