Sat, 07 / 2017 3:24 am | Admin

Hành trình yêu thương – Gia đình chị giống khách Tây’

“Gia đình chị giống khách Tây” – lời nhận xét của một nhân viên dọn phòng ở Vũng Tàu đã làm thay đổi mạnh mẽ nhận thức của đứa trẻ. Đó là một trong những trái ngọt tuyệt vời mà du lịch đã mang lại. Tôi không có nhiều tiền để đi du lịch thường xuyên. Gia đình lớn của tôi thì mỗi người đều rất bận rộn. Nhưng mỗi năm, chúng tôi luôn cố gắng ít nhất một lần cả đại gia đình sống ở 3 thành phố khác nhau cùng đi tới thành phố thứ 4 để bên nhau. Sở dĩ có tiêu chí “thành phố thứ 4” là để tất cả thành viên đều “thoát” hoàn toàn khỏi cuộc sống bận rộn thường nhật, để không ai còn có thể tranh thủ làm thêm bất kỳ công việc gì.
Những giây phút bên nhau hoàn toàn, cả thể xác và tâm hồn mới thật tuyệt làm sao. Thú vị nhất là người lớn có dịp quan sát lũ trẻ chơi đùa với nhau, cùng nhau xoay sở trong các tình huống bất ngờ giữa hành trình và thắt chặt tình cảm với nhau. Các anh chị em họ, vốn ở xa nhau và quá bận rộn, nếu không có những giây phút như thế này, trái tim của chúng nó sẽ xa nhau mất! Ngay cả các thành viên trong một gia đình nhỏ cũng nhờ những chuyến du lịch mà khám phá ra những điều thú vị ở nhau.
Chúng tôi không cầu kỳ trong việc chọn địa điểm. 3 năm rồi, cùng tôi cùng đi Vũng Tàu, đơn giản vì nó gần và dễ sắp xếp. Hè này, cũng lại là Vũng Tàu. Nhưng mỗi chuyến đi vẫn là những trải nghiệm rất khác nhau. Lần này, chúng tôi thuê một villa dưới chân núi Lớn và không ra ngoài nhiều. Một khu vực yên ắng, riêng tư và tầm nhìn đẹp – rất thích hợp cho cả đại gia đình gần 20 người của chúng tôi.
 Hè, villa trên luôn kín khách. Chúng tôi đến sớm một chút so với giờ nhận phòng nên phải ngồi ở phòng khách chờ các nhân viên dọn dẹp sau khi những vị khách trước ra đi. Họ thật sự phải vật lộn với một bãi chiến trường: chén bát bẩn la liệt khắp nơi, sàn nhà đầy rác, khăn tắm quẳng đầy hồ bơi, nước đổ tung tóe… Chúng tôi không lên các phòng ngủ khi chưa được dọn dẹp nhưng cũng hình dung ra những “bãi chiến trường” khác ở trên đó. 4 nhân viên chạy tất bật, mồ hôi ướt rượt nhưng cuối cùng cũng phải giao villa cho chúng tôi trễ gần 1 giờ đồng hồ.
Cô bé 7 tuổi con tôi thấy bà ngoại mỏi mệt mỏi trong chờ đợi, mẹ say xe chỉ muốn được nằm nghỉ, đứa em họ 2 tuổi khóc gắt ngủ lúc giữa trưa… vẫn cứ thì thầm vô tai mẹ: “Mẹ đừng hối các cô chú nhé, con thấy họ đã cố gắng hết sức…”
Cuối cùng thì chúng tôi cũng được nhận nhà và nhanh chóng quên đi những giây phút không thoải mái lúc mới đến, tận hưởng 3 ngày vô âu, vô lo, không điện thoại, không internet bên nhau. Chỉ ông bà, cha mẹ, cháu chắt, chị em quây quần bên nhau, không có nhân viên phòng nào can thiệp.
Cũng 4 nhân viên túc trực sẵn khi chúng tôi trả phòng nhưng họ không còn tất bật như mấy ngày trước. Một anh nhân viên dọn phòng nhận xét: “Gia đình chị ở giống khách Tây!”. Con bé 7 tuổi sau đó thắc mắc “giống khách Tây” có nghĩa là gì. Tôi giải thích cho nó hiểu về văn hóa không phung phí, chỉ dùng theo đúng nhu cầu dẫu có miễn phí; không bày bừa cho người khác phải phục vụ dẫu không bị tính thêm tiền của đa phần người phương Tây rồi kết luận: “Xét ở khía cạnh này thì người phương Tây văn minh hơn, chúng ta cần học tập họ”. Ngay lập tức, con bé chạy ngược lên phòng ngủ ở lầu 2, nhặt mấy sợi thun cột tóc lúc nãy nó để cạnh bồn rửa mặt mà cho vào thùng rác. Rồi nó xuống phòng khách, đẩy lại các ghế salon cho thật thẳng thớm, vừa kéo lại các bức màn vừa lẩm bẩm: “Những người khách tiếp theo mới đi nắng vào sẽ không muốn bị chói”. Trở về nhà, con bé tiếp tục cách hành xử “giống khách Tây”, không để ba mẹ hay cô giúp việc phải dọn dẹp chén bát, chăn mền, đồ chơi… của mình.
Thế đấy, một lần con bé sờ chạm thực tế “nặng” hơn 100 “bài giảng” lý thuyết suông của mẹ!
Nguồn: http://hanhtrinhyeuthuong.thanhnien.vn/bai-du-thi/gia-dinh-chi-giong-khach-tay/
Biên soạn: Dịch vụ săn vé máy bay giá rẻ

Comments

comments

Bài viết cùng chuyên mục